PHẠM QUANG NGHỊ ĐI ĐÊM “ XOAY TRỤC “ ?

Trong cuộc phỏng vấn của Thụy Mi RFI về việc Phạm Quang Nghị, Ủy viên Bộ Chánh trị, Bí thư thành ủy Hà Nội bất ngờ, lặng lẽ đi Mỹ, nhà bình luận Phạm Chí Dũng ( PCD ) đối đáp như vầy:

RFI : Nếu như vậy, chuyến đi này theo anh có mục đích gì ?

PCD: Người ta đang cân nhắc về một số mục đích của ông Phạm Quang Nghị. Vì đây là một sự xuất hiện đột ngột và khá kỳ lạ - theo dư luận là như vậy. Sự xuất hiện của ông Phạm Quang Nghị trong bối cảnh này đã dấy lên hàng loạt câu hỏi, cũng như cách đây đúng một năm, vào tháng 7/2013 sự xuất hiện tương đối bất ngờ của ông Trương Tấn Sang ở Nhà Trắng. Nhưng dù sao đó cũng là một cuộc gặp chính thức với Tổng thống Barack Obama.
Còn lần này thì có lẽ ông Phạm Quang Nghị đến chỉ với một tư cách ẩn giấu nào đó, vì chuyến đi của ông thực hiện từ ngày 21/7, nhưng đến hơn hai ngày sau báo chí Việt Nam mới đưa tin, và cũng chỉ đưa tin một cách dè dặt. Trong khi đó, báo chí nước ngoài gần như không thông tin về chuyến công du của ông Phạm Quang Nghị. Điều đó gợi cho người ta những câu hỏi là ông Phạm Quang Nghị với vai trò gì và với những mục tiêu như thế nào ?
Theo tôi, có lẽ chuyến đi của ông nằm trong bối cảnh ông Phạm Bình Minh chưa được đi Mỹ, và mới cách đây một tháng đã diễn ra chuyến đi đến Hà Nội của Dương Khiết Trì - ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc.
Điều này cho thấy có lẽ những người bên Đảng đã thấy rằng, đến lúc này họ phải nâng cao tinh thần và vai trò của họ : vai trò Đảng lãnh đạo toàn diện, chứ không phải là Chính phủ. Chính phủ chỉ đóng vai trò quản lý, và nhân dân cùng lắm chỉ là vai trò « làm chủ » mà thôi. Còn trên hết, cao hơn tất cả vẫn là Đảng.
Lý do thứ hai theo dư luận, hiện nay mối quan hệ Việt Nam và Mỹ dường như đang xích lại gần nhau. Đặc biệt là sau những vụ xung đột giữa Trung Quốc và Việt Nam tại Biển Đông, làm cho ngay cả những người bảo thủ ở Hà Nội cũng phải nhận ra rằng họ không thể trông chờ quá nhiều vào Trung Quốc, vào « Thiên triều ». Họ cần có một cánh tay hỗ trợ nào đó từ phía phương Tây, và Mỹ chính là một quốc gia năng nổ, tích cực nhất về việc này.
Chúng ta đã biết là vào trung tuần tháng Bảy, Thượng nghị viện Mỹ đã biểu quyết nhất trí đến 100% bản nghị quyết số 412, yêu cầu Trung Quốc trở về nguyên trạng trước thời điểm tháng 5/2014. Trước đó, phát biểu tại trường đại học quân sự West Point, Tổng thống Barack Obama cũng đã nói thẳng khả năng Mỹ có thể điều binh lực tới khu vực Biển Đông, nếu tại đây xảy ra xung đột.
Điều đó cho thấy chỉ có Mỹ mới có thể là một đối tác chiến lược hoặc một đối tác quân sự hỗ trợ cho Việt Nam trong hoàn cảnh này. Nó tác động đến tâm lý những người bảo thủ ở Hà Nội. Chính vì vậy, họ đã quyết định đi Mỹ.
Nhưng không phải ông Nguyễn Phú Trọng đi Mỹ, mà là ông Phạm Quang Nghị. Tôi cũng muốn nhắc lại, trong năm 2013 ông Nguyễn Phú Trọng chưa hề đặt chân đến Mỹ mà chỉ có ông Trương Tấn Sang gặp Tổng thống Barack Obama. Và ông Nguyễn Tấn Dũng được coi là có một chuyến đi đàm phán về TPP tại New York với Bộ trưởng Thương mại Mỹ. Trong khi đó ông Nguyễn Phú Trọng chỉ đến Thái Lan để thăm hỏi, làm việc với nữ Thủ tướng Yingluck – hiện nay đã bị truất quyền, và đến một trường đại học Thái Lan để nhận tấm bằng danh dự về chính trị học mà thôi.
Chính vì thế, bên Đảng có lẽ thấy cần phải nâng cao vai trò của họ, và đã quyết định để ông Phạm Quang Nghị đi – ông cũng là một người được coi là ứng cử viên sáng giá cho cương vị Tổng bí thư. Ông Phạm Quang Nghị đi Mỹ, cũng là ra mắt chính giới Mỹ - ít nhất là có một chút diện kiến.

Và đoạn đối đáp sau dây về tư cách “ thái tử đảng “ của Phạm Quang Nghị và đặc biệt là vấn đề csvn “ âm thầm xoay trục “ mới thật là độc đáo:

RFI Như vậy dù không được chính thức thông báo trước, nhưng có thể coi đây là một nhân vật cao cấp đầu tiên trong đảng Cộng sản Việt Nam tiếp xúc với Hoa Kỳ, trong khi các cuộc gặp gỡ trước đây thường chỉ từ phía Chính phủ ?

PCD: Hoàn toàn đúng. Khi phân công một nhân vật trong Bộ Chính trị, tất nhiên người ta có thể tính tới cương vị Chủ tịch nước hoặc Thủ tướng – cũng là những ủy viên Bộ Chính trị, tất nhiên là cao cấp hơn Bí thư Thành ủy Hà Nội. Nhưng tại sao lại là ông Phạm Quang Nghị đi, mà không phải là ông Trương Tấn Sang hay ông Nguyễn Tấn Dũng ?
Điều đó gợi ra một ý : ông Phạm Quang Nghị có thể được coi là một « thái tử đảng » trong thời gian sắp tới. Và ông Nguyễn Phú Trọng đã chọn ông Phạm Quang Nghị thay vì ông Phạm Bình Minh để đi Mỹ, nhằm giới thiệu, ra mắt chính giới Mỹ.
Thứ nữa trên bình diện chung, có thể khiến chúng ta hình dung là bối cảnh đang dần chuyển biến. Thậm chí sắp tới có thể có những bước chuyển biến tương đối đột biến về mặt chính trị. Như thế càng cho thấy là Việt Nam đang dần dần âm thầm thực hiện một chính sách « xoay trục » sang phương Tây. Đặc biệt là sau sự kiện giàn khoan Hải Dương 981, lộ rõ ý đồ thôn tính của Trung Quốc đối với Việt Nam.
Vì ngay cả những người bảo thủ Việt Nam cũng đang phải tính tới việc dựa vào Mỹ. Mặc dù họ không dám tuyên bố chính thức ra, nhưng hành động của họ cho thấy điều đó. Và có một điểm thú vị thế này : chúng tôi có cảm giác như là bối cảnh Việt Nam đang gần giống những gì mà Miến Điện đã trải qua vào cuối năm 2010 bước sang năm 2011.

Và để kết thúc cuộc phỏng vấn, PCD hồ hởi về triển vọng một chuyển biến chánh trị theo mô hình Miến Điện để khai mở cho giai đoạn “ chuỷển trục “:

RFI : Anh có cho là Việt Nam cũng sẽ chuyển đổi như Miến Điện đã làm, dù chỉ một phần ?

PCD: Chúng ta biết là cuối năm 2010, ông Thein Sein đã trở thành Tổng thống dân sự đầu tiên của Miến Điện. Đến năm 2011, ông đã phóng thích nữ lãnh tụ đối lập của đảng Liên đoàn Quốc gia Vì dân chủ, bà Aung San Suu Kyi. Và sau đó Miến Điện trải qua hàng loạt biến đổi, thậm chí được coi là những biến đổi ngoạn mục, dân chủ hóa, mở rộng.
Gần đây nhất Miến Điện vừa chính thức hủy bỏ một dự án lên tới 20 tỉ đô la của Trung Quốc - một dự án đường sắt chạy tới tận Côn Minh, bởi áp lực dư luận từ người dân trong nước quá lớn.
Có một chút hy vọng là xu hướng chính trị Việt Nam đang chuyển đổi dần như xu hướng của Miến Điện trong những năm qua. Mặc dù độ trễ chuyển đổi của Việt Nam so với Miến Điện là khoảng ba năm, nhưng bắt đầu từ bây giờ vẫn còn kịp !
Nếu chính quyền Than Shwe ở Miến Điện trước đây thấy rằng dứt khoát phải chuyển đổi - và Than Shwe đã ủy nhiệm cho Thein Sein làm việc đó, nếu không thì đất nước sẽ tan hoang, nội chiến, nền kinh tế sẽ sụp đổ - thì những người cộng sản, tôi muốn nhấn mạnh là những người cộng sản bảo thủ ở Việt Nam, có lẽ cũng đang nhận ra điều đó.
Thậm chí nhận ra một cách sâu sắc. Rằng tất cả những vấn nạn, những hệ quả của xã hội Việt Nam, nền kinh tế Việt Nam và sẽ dắt dây tới nền chính trị Việt Nam, rất có thể sẽ sụp đổ trong những năm tới nếu không thay đổi. Chính vì vậy, có lẽ là họ đang nghiên cứu kịch bản Miến Điện. Làm thế nào để có một sự chuyển đổi yên bình, không đổ máu, mà họ vẫn giữ được quyền lực. Tất cả vẫn còn hầu như y nguyên, chỉ chia bớt cho dân chúng một số quyền dân chủ nào đó.
Và nếu điều đó được thực hiện – tôi giả thiết là được thực hiện với vai trò của ông Phạm Quang Nghị chẳng hạn – thì dù sao cũng có thể coi đó là một tín hiệu tích cực. Như thế, chuyến đi Mỹ lần này của ông là tiền đề cho những dấu hiệu tích cực sau này.
Mặc dù chưa thể nói là những người cộng sản bảo thủ ở Việt Nam họ đã thực sự hồi tâm hay thành tâm, trước tất cả những việc cần phải làm cho dân chủ hóa đất nước sắp tới. Nhưng dù sao theo tôi, trong giai đoạn vài năm tới với những dấu hiệu đã chuyển biến từ bây giờ, sẽ là cơ hội cho dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở Việt Nam.
RFI : Có lẽ khi đem giàn khoan đến Hoàng Sa, hệ quả mà Bắc Kinh không ngờ là việc Việt Nam « xoay trục » ?

PCD: Tất cả cần cô đọng ở một câu thôi :« Cám ơn giàn khoan Hải Dương 981! »

Từ câu chuyện một ủy viên BCT csvn lén lút đi Mỹ, nhà bình luận Phạm Chí Dũng tô vẽ cho Phạm Quang Nghị từ một “ chuẩn ứng viên “ chức vụ Tổng bí thư đảng thành ra “ thái tử “ đảng “ để rồi giả định như Nghị đã đắc cử Tổng bí thư đảng đầy quyền uy và thực hiện câu chuyện chuyển hóa chánh trị như vai trò của Tổng thống Thein Sein Miến Điện!

Và khiếp đảm hơn hết là Tổng bí thư giả định Phạm Quang Nghị lãnh đạo thực hiện công cuộc “ xoay trục “ từ đồng chí tốt “ Hợp tác Toàn diện “ với tàu khựa theo phương châm 16 chữ vàng – 4 tốt quay 180 độ sang hợp tác toàn diện với “ Đế quốc Mỹ! “, nghĩa là coi Đại sứ chệt ở Hà Nội vá Tình báo Hoa Nam cục không có kí lô nào!

Trong khi đó theo một phân tích gia Miến Điện thì như vầy:

“ Ngày 07.7.2014 trong bài "Vietnam suffers from the wobbles" chuyên gia phân tích thời sự Roger Mitton của tờ Myanmar Times, cho biết: việc Bắc Kinh đưa giàn khoan HD981 tới vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam đã làm “rúng động, sợ hãi” đồng thời “gây chia rẽ nghiêm trọng” trong giới chức lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam.

“ …Sau sự giận dữ của Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trì, cũng nguồn tin trên đã cho biết ban lãnh đạo Hà Nội đã vội mở một cuộc họp Bộ Chính trị bất thường ngay sau khi chuyến thăm của ông Dương kết thúc. Và trong cuộc họp ấy đã xảy ra một cuộc tranh luận nảy lửa. Và tác giả dẫn lời của Edmund Malesky, một chuyên gia quan sát Việt Nam tại Đại học Duke, Hoa Kỳ khi cho rằng: "Ban lãnh đạo Việt Nam bị giằng xé về quan hệ với Trung Quốc". Theo đó tác giả cho biết: "Trong nội bộ ban lãnh đạo Việt Nam một nhóm, do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dẫn đầu, lập luận rằng Hà Nội cần đứng vững và tiếp tục vận động để Washington trợ giúp. Còn một phái khác, do Tổng BT Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cầm đầu thì chống lại chủ trương đó và kêu gọi duy trì chủ trương để làm sao Bắc Kinh không bị bực bội thêm nữa, và kết quả là quan điểm của phe ông Trọng đã thắng. Với kết quả là, một chuyến thăm dự tính của Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh sang Hoa Kỳ trong tháng 7.2014 đã bị xếp lại."
Cuối bài viết tác giả đã đi đến kết luận cho rằng "Về cơ bản, Hà Nội đã đầu hàng.
Sẽ không có thêm cuộc biểu tình nào cả, cũng chẳng có chuyện khiếu nại gì lên Liên Hiệp Quốc, không có diễn tập quân sự với Hoa Kỳ và cũng không đi đầu một khối ASEAN thống nhất chống lại Bắc Kinh. Trong khi đó, Trung Quốc đã đưa thêm một giàn khoan vào khu vực lãnh hải tranh chấp và nói họ có kế hoạch đưa thêm khoảng 50 giàn khoan nữa trong những năm tới. Và đó là điều Trung Quốc đã và đang làm".(*)

Và thực tế tại chỗ nơi xứ An nam xã nghĩa thì như vầy:

1/ Ngay sau vụ đình công, biểu tình bạo động của công nhân ở Bình Dương, Biên Hòa và Vũng Áng, Hà Tĩnh, hồi tháng 5, 2014 tể ba Dê lập tức ra lịnh cấm chỉ các cuộc biểu tình ngày chúa nhật bằng mọi phương tiện truyền thông, kể cả nhắn tin trên các hệ thống cell phone.

2/ Hiện quốc hội bù nhìn vc đang thảo luận về việc tăng quyền hạn điều tra sơ khởi cho cấp côn an phường xã theo đề nghị của bô côn an, nghĩa là nhằm cho quyền côn an phường, xã bắt giữ người và mở cuộc diều tra tại chỗ trước khi dẫn giải lên côn an quận, huyện nhằm ngăn ngừa các thành phần vận động biểu tình ngay tại cơ sở địa phương, nghĩa là bóp chết các toan tính tụ tập biểu tình ngay từ trong trứng nước.

3/ Giới hoạt động tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ Việt Nam sẽ “không được phép làm việc cho tổ chức, cá nhân nước ngoài tại Việt Nam”, đây là lệnh cấm vừa được thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ban hành hôm 28/7/2014.
Cũng theo nghị định này, các tổ chức và cán nhân nước ngoài tại Việt Nam cũng sẽ bị cấm tuyển dụng đối với những người bị cho là ''gây nguy hại đến an ninh quốc gia'' như: các cựu tù nhân lương tâm, các nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền, giới tranh đấu cho dân chủ...

Trên đây là các biện pháp tiêu biểu nhằm triệt tiêu mọi mầm móng phản kháng bạo quyền việt cộng nhu nhược, bán nước.

Cho nên những ai còn mơ hồ gì về những việc cải biến dân chủ từ những tên trùm việt cộng như Dũng xà mâu, hung thần Hà Nội Phạm quang Nghị nên sớm tỉnh thức.
Bọn trùm việt cộng hiện nay bị vòng kim cô tàu khựa trói buộc quá lâu và ngày càng khóa chặc khôn bề cục cựa, dù chúng có muốn cựa quậy cũng không thoát được.

Vì vậy mà cần phải huy động toàn lực quốc dân đánh đổ nội gian bán nước vc mới lấy lại được chủ quyền quốc gia và chủ động kết ước, liên minh chống xâm lăng tàu cộng được.

Nguyễn Nhơn

(*) Kami: Việt Nam: Mất Biển Đông chỉ còn là vấn đề thời gian?