Đôi mắt



Nguyên Thạch 
 
Trong đôi mắt ấy, dường như chứa nhiều u uẩn...
Nỗi niềm thâm sâu...dẫu không thốt nên lời
Tuổi thơ ngây hỡi, sao gánh nhiều gian khó?
Tôi hỏi em!
Hay hỏi cuộc đời?.



Tập vé số, em rao mời mua giúp
Khách đường xa, cùng số phận như em!
Tất cả rã rời.
 
Đôi mắt ấy, tháng ngày dài vô vọng
Bởi cuộc đời chẳng còn gì nữa mà trông!
Ôi đớn đau cay đắng xé lòng
Những đêm gió lạnh, bụng không giá buốt.


Em bé ơi
Tám tuổi đời, đã bắt đầu nhập cuộc
Ngày gian lao, lo suốt đêm dài
Trong nước mắt, có câu hỏi vì ai và tại sao?
Tuổi thơ Việt Nam phải sớm gánh niềm đau vô vọng!


Tôi đã thấy trong đôi mắt ngây thơ nhưng chứa nhiều ước mộng
Đầy khát khao... cho cuộc sống an bình.


Việt nam hỡi
Sao ngập tràn khốn khó
Dân tôi ơi
Sao lắm tội tình?.


Đôi mắt ấy, dường như chứa nhiều u uẩn...
Nỗi niềm thâm sâu...dẫu không thốt nên lời
Tuổi thơ hỡi, sao gánh nhiều gian khó?


Tôi hỏi em!
Hay hỏi cuộc đời?.



Nguyên Thạch