Những Nguồn Chi Viện Cho Cuộc Xâm Lăng Của VC

Tài liệu trích từ đề tài nghiên cứu của các tác giả ở Viện lịch sử Quân sự sẽ tham luận tại Hội thảo khoa học "Đại thắng mùa xuân 1975 Bản lĩnh và trí tuệ XHCN Việt Nam", tổ chức tại TP Hồ Chí Minh ngày 14 và 15/4.
Tên lửa SAM 2 góp phần quan trọng trong chiến dịch Điện Biên phủ trên không tháng 12/1972.
... Sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước (1) của nhân dân ta là sự nghiệp chính nghĩa nên được các nước xã hội chủ nghĩa, đứng đầu là Liên Xô và Trung cộng, đồng tình ủng hộ.
Sự kiện đoàn đại biểu Chính phủ ta do Chủ tịch Hồ Chí Minh dẫn đầu thăm ba nước Liên Xô, Trung cộng và Mông Cổ trong vòng một tháng (22-6 đến 22-7-1955), đã mở đầu thời kỳ các nước xã hội chủ nghĩa và nhân dân yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới (2) ủng hộ và giúp đỡ sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta.
Đánh giá về ý nghĩa quan trọng của sự ủng hộ, giúp đỡ từ bên ngoài đối với sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: "10 năm trước đây (1945 - tác giả), chúng ta hầu như cô đơn, chỉ nhờ sức mạnh đoàn kết mà cách mạng thắng lợi. Ngày nay, nhân dân ta lại có đại gia đình gồm 900 triệu anh em từ Á sang Âu và nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới ủng hộ. Cho nên cuộc đấu tranh chính trị để thực hiện hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ trong cả nước tuy nhiều khó khăn, nhưng chúng ta nhất định sẽ thắng lợi".
Tuy nhiên, Người cũng đồng thời nêu rõ: "Phương châm của ta hiện nay là: tự lực cánh sinh là chính, việc các nước bạn giúp ta là phụ. Các nước bạn giúp ta cũng như thêm vốn cho ta. Ta khéo dùng cái vốn ấy để bồi bổ lực lượng của ta, phát triển khả năng của ta. Song nhân dân và cán bộ ta tuyệt đối chớ vì bạn ta giúp nhiều mà đâm ra ỷ lại".
Ngay sau chuyến thăm, theo thỏa thuận giữa Chính phủ ta với Chính phủ Liên Xô, Trung cộng và Mông Cổ, về kinh tế, trong hai năm Liên Xô giúp ta các thiết bị máy móc, kỹ thuật trị giá 306 ngàn triệu đồng (ngân hàng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) để khôi phục và phát triển 25 xí nghiệp ; Trung cộng giúp ta khôi phục hệ thống đường sắt, bến tàu, tu sửa cầu đường, xây dựng nhà máy dệt, nhà máy thuộc da, nhà máy giấy..., trị giá 1.224 ngàn triệu đồng trong 5 năm; Mông Cổ giúp ta 500 tấn thịt và một số bò và cừu để lập một nông trường chăn nuôi. Đến cuối năm 1962, Liên Xô đã giúp ta 1.400 triệu rúp, giúp xây dựng 34 nhà máy lớn, 19 nông trường và cải tạo 27 nông trường, một số trường đại học, một bệnh viện lớn...
... Khối lượng hàng quân sự Liên Xô, Trung cộng và các nước xã hội chủ nghĩa (bao gồm Tiếp Khắc, Ba Lan, Hung-ga-ri, Bun-ga-ri, Ru-ma-ni, CHDC Đức, CHDCND Triều Tiên và Cu-ba) viện trợ từ năm 1955 đến 1975, qua từng giai đoạn như sau:
Giai đoạn 1955-1960: tổng số 49.585 tấn, gồm: 4.105 tấn hàng hậu cần, 45.480 tấn vũ khí, trang bị-kỹ thuật; trong đó, Liên Xô: viện trợ 29.996 tấn, Trung cộng viện trợ 19.589 tấn.
Giai đoạn 1961-1964: tổng số 70.295 tấn, gồm: 230 tấn hàng hậu cần, 70.065 tấn vũ khí, trang bị - kỹ thuật; trong đó, Liên Xô: 47.223 tấn: Trung cộng 22.982 tấn, các nước xã hội chủ nghĩa khác: 442 tấn.
Giai đoạn 1965-1968: tổng số 517.393 tấn, gồm: 105.614 tấn hàng hậu cần, 411.779 tấn vũ khí, trang bị-kỹ thuật; trong đó, Liên Xô: 226.969 tấn, Trung cộng: 170.798 tấn, các nước xã hội chủ nghĩa khác 119.626 tấn.
Giai đoạn 1969-1972: tổng số 1.000.796 tấn, gồm: 316.130 tấn hàng hậu cần, 684.666 tấn vũ khí, trang bị-kỹ thuật; trong đó, Liên Xô 143.793 tấn, Trung cộng 761.001 tấn, các nước xã hội chủ nghĩa khác 96.002 tấn.
Giai đoạn 1973-1975: Tổng số 724.512 tấn, gồm: 75.267 tấn hàng hậu cần, 49.246 tấn vũ khí, trang bị - kỹ thuật; trong đó, Liên Xô: 65.601 tấn, Trung cộng: 620.354 tấn, các nước xã hội chủ nghĩa khác: 38.557 tấn.
Như vậy, qua 20 năm, Liên Xô, Trung cộng và các nước xã hội chủ nghĩa anh em đã viện trợ cho Việt Nam tổng khối lượng hàng hóa là 2.362.581 tấn; khối lượng hàng hóa quân sự trên quy đổi thành tiền, tương đương 7 tỉ rúp.
... Đối với hàng hóa phục vụ quân sự, từ năm 1955 đến 1975, Liên Xô, Trung cộng và các nước xã hội chủ nghĩa chi viện cho ta gồm nhiều chủng loại vũ khí, đạn dược và phương tiện chiến đấu, cụ thể theo bảng số liệu sau:
Phân loạiĐơn vị tính
Liên Xô
Trung cộng
Các nước XHCN khác
Súng bộ binhkhẩu
439.198
2.227.677
942.988
Súng chống tăngkhẩu
5.630
43.584
16.412
Súng cối các loạikhẩu
1.076
24.134
2.759
Pháo hỏa tiễnkhẩu
1.877
290

Pháo mặt đấtkhẩu
789
1.376
263
Pháo cao xạkhẩu
3.229
614
Bộ điều khiểnbộ
647


Bệ phóng tên lửachiếc
1.357


Đạn tên lửaquả
10.169


Tên lửa SA 75Mquả
23


Đạn tên lửa VT 50vquả
8.686


Tên lửa Hồng Kỳe
1 trung đoàn
Tên lửa S125e
2 trung đoàn



Đạn tên lửa K681quả
480
480

Máy bay chiến đấuchiếc
316
142

Tàu chiến hải quânchiếc
52
30

Tàu vận tải hải quânchiếc
21
127

Xe tăng các loạichiếc
687
552
10
Xe vỏ thépchiếc
601
360

Xe xích kéo pháochiếc
1.332
322
758
Xe chuyên dùngchiếc
498
6.524
2.502
Phao cầubộ
12
15
13
Xe máy công trìnhchiếc
100
3.430
650
Ống dẫn dầubộ
56
11
45
Thiết bị toàn bộbộ
37
36
3







... Thành quả của cách mạng CSVN, trong chiến tranh xâm lăng miền Nam, không tách rời sự ủng hộ, giúp đỡ trên tinh thần quốc tế vô sản của các nước xã hội chủ nghĩa, đặc biệt là Liên Xô, Trung cộng. Sự ủng hộ, giúp đỡ có hiệu quả đó của các nước trong phe XHCN nói riêng, của bầu bạn khắp nơi trên thế giới nói chung.
Thắng lợi của chính sách ngoại giao thời đại Hồ Chí Minh là thắng lợi của đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ; của chính sách ngoại giao trên tinh thần quốc tế vô sản, mềm dẻo. Chính vì vậy, ở vào thời điểm hai nước Liên Xô và Trung cộng xảy ra những bất đồng quan điểm, vào lúc cuộc chiến tranh ở Việt Nam được Mỹ đẩy lên tới mức cao nhất, thì sự ủng hộ, giúp đỡ của Liên Xô, Trung cộng cho cách mạng nước ta vẫn được bảo đảm (3).
Theo QĐND
Chú thích
(1) -Từ : “kháng chiến chống Mỹ, cứu nước“ phải hiểu là HCM và bè lũ VC lùa dân Bắc Việt làm lính đánh thuê cho CS Quốc Tế, và như Lê Duẩn đã Nói: “Ta Đánh Miền Nam là Đánh cho Liên Xô, cho Trung cộng…”. Ðánh cho Liên Xô bành trướng đế quốc CS khắp toàn cầu theo dự tính của Stalin! Ðánh cho Trung cộng mở rộng bờ cõi Ðại Hán xuống Ðông Nam Á theo ý đồ của Mao chủ tịch!
(2) - Tổng thống Bush đã tham gia lễ khánh thành một Đài kỷ niệm nạn nhân Cộng sản khắp thế giới. Trong buổi lễ được tổ chức tại thủ đô Washington, tổng thống Bush nói rằng, thế giới sẽ không bao giờ biết hết được tên của tất cả những nạn nhân đã chết trong tay người Cộng sản. “Nhưng tổng thống nói rằng, mọi người có bổn phận tưởng nhớ họ và vinh danh kỷ niệm của hơn 100 triệu người gồm cả đàn ông, đàn bà và trẻ em đã chết dưới chế độ Cộng sản trên khắp thế giới”. (VOA online ngày 12-6-2007)
(3) Việt cộng đã dùng vũ khí, viện trợ của ngoại nhân để "cướp miền Nam" và bây giờ vẫn còn đang trả món nợ kia.
3.1-Việt cộng bồi thường chiến tranh :
3.2- Đảng csvn đã trả nợ cho Liên Xô:
Sau khi chiến tranh, đảng csvn đã trả nợ cho Liên xô qua những hình thức như sau:
* Cho Liên Xô độc quyền khai thác cảng Cam Ranh dài hạn, ngang nhiên đưa tàu chiến trú Namđóng và ra vào cảng mà không cần qua sự kiểm soát của Việt nam. Ðến năm 1986 Liên Xô sụp đổ, không còn khả năng khai thác cảng này, cảng bị bỏ không, vẫn không trả lại cho Việt nam.
* Trả nợ bằng xương máu qua danh nghĩa “làm nghĩa vụ quốc tế trong sáng” bằng cách đưa thế hệ thứ tư (là thế hệ trưởng thành sau chiến tranh) vào cuộc chiến tranh giải phóng Campuchia. Một dân tộc sau chiến tranh đói đến độ ăn bo bo đỏ là thức ăn của ngựa, lại có thể mang quân chiếm đóng một đất nước láng giềng với danh nghĩa giải phóng. Luận điều này không thể nào thuyết phục được công luận trong và ngoài nước được.
* Sau chiến tranh Việt Nam phải chịu lệ thuộc nền kinh tế của mình dưới cái bóng Liên Xô bằng hình thức là không được giao dịch với các nước khác ngoài khối XHCN, trong các sự giao dịch phải thông qua Liên Xô dưới sự bảo trợ của đồng Rúp. Ngoài ra phải trả nợ bằng nông - lâm - hải sản xuất khẩu qua Liên Xô. Xuất khẩu lao động qua những nông trường hoang dã, khắc nghiệt như là Xiberi, Trung Á cũng là hình thức trả nợ.
3.2.1 Ai đã thắng trong cuộc chiến Việt Nam?
3.2.2 Nga đã xóa 85% số nợ 11 tỷ đô la viện trợ cho Bắc Việt
Tài liệu: Năm 2001, Nga đã xóa 85% số nợ 11 tỷ đô la viện trợ cho Bắc Việt trong chiến tranh "chống Mỹ cứu nước", 15% còn lại (1,65 tỷ đô la) Việt Nam phải trả trong vòng 23 năm. Như vậy hiện tại Việt Nam vẫn còn đang trả nợ chiến tranh cho Nga: http://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/1195414.stm
"Vietnam and Russia agreed last September to cut the Soviet-era debt, previously estimated at $11bn (£7.6bn), by 85% and to allow for repayment of the rest over 23 years. According to Mr Khristenko under the restructuring deal Vietnam would have to pay $100m (£69m) a year."
Với Liên Xô có thể trả nợ bằng tiền, nhưng món nợ mà Đảng CSVN nhận từ Trung cộng không thể trả bằng tiền, mà phải trả bằng đất đai, biển đảo, Hoàng Sa, Trường Sa và máu xương của người dân VN trong cuộc chiến biên giới 1979. Đau đớn thay!
Nếu VNCH thắng trong cuộc chiến này, cũng như Nam Triều Tiên, chính quyền miền Nam sẽ không phải trả nợ cho Mỹ, ngược lại, Việt Nam sẽ là đất nước có tự do, dân chủ và giàu có như Nam Triều Tiên.
3.2.3 LIÊN XÔ VIỆN TRỢ CHO MIỀN BẮC VIỆT NAM
Ngọc Thu dịch từ Global Security
Liên Xô bắt đầu gia tăng can thiệp quân sự kể từ khi nước này viện trợ cho Cuba và Việt Nam. Cả hai nước đều phải đối mặt với cuộc đối đầu chống lại Hoa Kỳ. Viện trợ quân sự cho Ai Cập, Syria, và Iraq nhắm vào Israel, được coi là tiền đồn của đế quốc Mỹ. Viện trợ quân sự của Liên Xô cho Việt Nam bắt đầu sau Đệ nhị Thế chiến để hỗ trợ Hồ Chí Minh trong cuộc đấu tranh chống lại trở sự trở lại của Pháp cai trị. Việc viện trợ này tiếp tục sau khi Việt Nam bị chia cắt. Bắc Việt được sự ủng hộ của quân du kích, đã sử dụng viện trợ này để cố gắng lật đổ chính phủ miền Nam Việt Nam. Ước tính tổng chi phí viện trợ của Liên Xô cho chính phủ miền Bắc từ $3,6 đến 8 tỷ đô la vào thời điểm đó.
Bắc Việt lúc đầu thừa nhận Liên Xô là lãnh đạo của "phe xã hội chủ nghĩa" và chấp nhận Moscow trước trong lời ca tụng của họ về các nước Cộng sản. Tuy nhiên, kể từ sự trỗi dậy của Cộng sản Trung cộng và sự xuống cấp trong mối quan hệ Trung-Xô, Bắc Việt đã duy trì lập trường, như đã giữ vững với các nước cộng sản khác, đó là tất cả các nước "xã hội chủ nghĩa" đều bình đẳng và độc lập. Tuy nhiên, Bắc Việt thừa nhận rằng Liên Xô đóng góp quan trọng trong viện trợ kinh tế và quân sự, đặc biệt kể từ đầu năm 1965 khi Moscow bắt đầu các biện pháp cải thiện “tiềm năng quốc phòng” của Hà Nội.
Các nhà lãnh đạo hàng đầu và các quan chức khác của chính phủ hai nước cũng đã tham khảo ý kiến trong các chuyến viếng thăm thủ đô của nhau: Chủ tịch Hồ Chí Minh vào năm 1955 và 1957, Phó Thủ tướng Liên Xô, Anastas Mikoyan, vào năm 1956 và Chủ tịch Kliment Y. Voroshilov vào năm 1957. Tại Đại hội Đảng Lao Động năm 1960, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ủng hộ luận điểm của Liên Xô về khả năng tránh cuộc chiến tranh với các cường quốc đế quốc và chiến thuật về tầm quan trọng trong việc chung sống hòa bình với phương Tây. Về phần mình, đại diện Đảng Cộng sản Liên Xô tuyên bố ý định của chính phủ mở rộng hợp tác với Bắc Việt.
Một thỏa thuận đã được ký kết với Moscow hồi tháng 12 năm 1960 bảo đảm với Hà Nội về sự giúp đỡ kinh tế và kỹ thuật của Liên Xô, một cam kết tương tự của Liên Xô đã được thực hiện trong một thỏa thuận ký kết hồi tháng 9 năm 1962. Từ năm 1961 đến cuối năm 1964, quan hệ Hà Nội với Moscow nói chung thân mật, mặc dù có những dấu hiệu, đặc biệt là sau tháng 3 năm 1963, rằng chế độ Hồ Chí Minh có khuynh hướng đồng ý với lập trường quân sự của Bắc Kinh trong các tranh chấp về ý thức hệ giữa Cộng sản Trung cộng và Liên Xô.
Bắt đầu từ tháng 11 năm 1964, quan hệ với Liên Xô trải qua bước ngoặc mới, thể hiện qua các ý định thừa nhận của Moscow hỗ trợ đắc lực chế độ Hà Nội trong cuộc đối đầu chính trị và quân sự với Hoa Kỳ. Ngày 17 tháng 11 năm 1964, Bộ Chính trị Liên Xô đã quyết định gia tăng viện trợ cho Bắc Việt. Viện trợ này bao gồm máy bay, ra đa, pháo binh, hệ thống phòng không, vũ khí hạng nhẹ, đạn dược, thực phẩm và quân nhu y tế. Họ cũng đã gửi nhân viên quân sự Liên Xô tới Bắc Việt - Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (DRVN). Khoảng 15.000 nhân viên Liên Xô đã phục vụ tại Đông Dương như các cố vấn và đôi khi là các chiến binh. Đa số các nhân viên cố vấn Liên Xô là các sĩ quan phòng không.
Trong tháng 2 năm 1965 Thủ tướng Liên xô, ông Aleksei N. Kosygin đến thăm Hà Nội, cùng với Đại tướng Không quân Konstantin Andreyevich Vershinin, tổng tư lệnh lực lượng không quân Liên Xô và là Thứ trưởng Quốc phòng. Một thông cáo chung được lập vào lúc kết thúc chuyến thăm ngày 10 tháng 2 [năm 1965], tuyên bố rằng hai chính phủ đã ký một thỏa thuận về các biện pháp gia tăng "tiềm năng quốc phòng" của Hà Nội. Sau khi trở về Moscow, Thủ tướng Kosygin nói rằng, chính phủ của ông đã tiến hành các bước cần thiết để thực hiện các thỏa thuận. Cho thấy rằng sự viện trợ quân sự của Liên Xô chủ yếu gồm tên lửa đất đối không (SAM), máy bay phản lực chiến đấu và các cố vấn kỹ thuật. Cuối tháng 3 năm 1965 Bí thư Thứ nhất của Đảng Cộng sản Liên Xô, Leonid I. Brezhnev, thông báo rằng chính phủ của ông đã nhận được "nhiều đơn xin" từ các công dân Liên Xô đề nghị làm quân tình nguyện tại Việt Nam.
Chính quyền Hà Nội tiếp tục nhận sự hỗ trợ từ Moscow trên các mặt trận chính trị, quân sự và kinh tế. Moscow thông qua đề xuất hòa bình của cả Hà Nội và Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, Việt Nam. Liên Xô, trong các hiệp định ký kết hồi tháng 7 năm 1965 và tháng 12 năm 1965, cũng cam kết gia tăng viện trợ quân sự và kinh tế. Trong tháng12 năm 1965, tờ Red Star, báo quân đội Liên Xô đưa tin, lần đầu tiên tên lửa phòng không Liên Xô đã được cung cấp cho Bắc Việt. Một cam kết khác mà Moscow hứa viện trợ quân sự và kinh tế đã được ký trong một thỏa thuận hồi tháng 1 năm 1966, khi Aleksandr N. Shelepin, một thành viên của Đoàn Chủ tịch và Ban Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô đến thăm Hà Nội.
Các mức độ viện trợ của Liên Xô, mặc dù chưa bao giờ chính thức công bố, đã được đưa ra bằng nhiều nguồn tin khác nhau. Trong tháng 2 năm 1966, ông Tim Buck, Chủ tịch Đảng Cộng sản Canada, đã được Radio Jakarta trích lời, nói rằng 5.000 lính Bắc Việt đã được đào tạo ở Liên Xô để trở thành phi công chiến đấu. Thông tin này có được từ Chủ tịch Hồ Chí Minh khi Cộng sản Canada đến thăm Hà Nội hồi cuối năm 1965. Quy mô viện trợ của Liên Xô cho Hà Nội ước tính trong vài quý "trị giá khoảng nửa tỷ rúp", từ việc lắp đặt tên lửa vào máy bay, xe tăng và tàu chiến.
Trong tháng 3 năm 1966, Lê Duẩn, Bí thư thứ nhất của Đảng Lao Động VN, dẫn đầu một phái đoàn tới Moscow để tham dự Đại hội lần thứ 23 của Đảng Cộng sản Liên Xô. Đảng Cộng sản Trung cộng đã tẩy chay Đại hội này. Trong bài phát biểu trước Đại hội, Lê Duẩn tuyên bố rằng ông ta có hai tổ quốc, Bắc Việt Nam và Liên bang Xô viết, và cám ơn Moscow về "viện trợ to lớn và nhiều mặt" của họ.
Trong tháng 8 năm 1966 chính quyền Xô viết đã xác nhận rằng con số không được tiết lộ về các phi công Bắc Việt đã được đào tạo ở Liên Xô. Ngoài ra, ngày 2 tháng 10 năm 1966, Đài phát thanh Moscow lần đầu tiên công bố, các sĩ quan Liên Xô và các chuyên gia đã được gửi tới miền Bắc Việt Nam để đào tạo các đơn vị phòng không trong việc sử dụng tên lửa đất đối không do Liên Xô chế tạo. Báo Nhân Dân hồi tháng 10 đã đưa tin, Hà Nội đã ký ở Moscow một thỏa thuận về viện trợ mới của Liên Xô "không hoàn lại" cho Việt Nam và một thỏa thuận về khoản vay bổ sung của Liên Xô dành cho Việt Nam năm 1967.
Rõ ràng Liên Xô rất lo lắng về các tuyến đường tiếp tế trên biển tới miền Bắc Việt Nam - kênh chính trong việc vận chuyển viện trợ kinh tế và quân sự của Liên Xô đến Bắc Việt. Liên Xô quan ngại Mỹ ném bom các cảng Bắc Việt và về khả năng Hoa Kỳ có thể thực hiện các bước để đóng các cảng Bắc Việt bằng thủy lôi hoặc phong tỏa. Qua nhiều lần phản đối mạnh mẽ, Liên Xô đã tìm cách cho thấy rằng, Liên Xô xem việc đi vào các cảng Bắc Việt là quan trọng đến lợi ích của Liên Xô.
Vào mùa xuân năm 1967, có khả năng hải quân Liên Xô được hướng dẫn chuẩn bị các kế hoạch bất ngờ về một nỗ lực của Liên Xô có thể phá vỡ một cuộc phong tỏa giả định của Mỹ ở Hải Phòng - để việc thi hành như một vấn đề mở ra cho Bộ Chính trị quyết định. Bộ trưởng Quốc phòng Tiệp Khắc Lomsky báo cáo với các đồng sự trong Bộ rằng Liên Xô đã ra lệnh cho hải quân Liên Xô hộ tống các tàu buôn của Liên Xô trong trường hợp Hải Phòng bị phong tỏa hoặc một tàu của Liên Xô bị đánh bom tại cảng Hải Phòng. Lệnh này cũng được cho là đã kêu gọi những nỗ lực để phá vỡ bất cứ sự phong tỏa nào, gồm các bước để quét mìn. Lomsky, vừa trở về từ Moscow cho biết, Liên Xô đã nói với ông rằng họ sẽ chống lại bất cứ hành động nào của Mỹ ngăn chặn các tàu của Liên Xô đi Hải Phòng. Lệnh của Liên Xô được cho là đã ban hành vào thời điểm khi các tuyên bố của Mỹ nhắm vào khả năng phong tỏa Hải Phòng.
Liên bang Xô viết cho biết, một số các vũ khí mà Bắc Việt yêu cầu đã bị từ chối. Các tài liệu của Đảng Cộng sản Liên Xô về viện trợ quân sự cho Việt Nam lưu hành trong nội bộ những người cộng sản nước ngoài ở Moscow vào tháng 11 năm 1967, nói rằng "Liên Xô đã nhanh chóng đáp ứng tất cả các yêu cầu thực tế của Bắc Việt trong việc cung cấp các thiết bị quân sự". Bắc Việt đã không nhận được các tàu tuần tra loại KOMAR hoặc loại OSA, có hướng dẫn bắn tên lửa, loại mà VN muốn và rõ ràng tại một thời điểm họ nghĩ rằng họ sẽ nhận được. Thất bại vì không được nhận loại tàu đó, đặc biệt gây phiền nhiễu cho Bắc Việt, vì trong thập kỷ trước, Liên Xô đã phân phối KOMARs và OSAs cho hàng chục quốc gia trên thế giới, gồm cả một số nước mà Bắc Việt xem như là ít xứng đáng để được nhận hơn chính mình.
Sau cuộc chinh phục miền Nam Việt Nam hồi năm 1975, Hà Nội tìm cách để giữ trạng thái cân bằng như trong quan hệ thời chiến với cả Trung cộng và Liên Xô, nhưng căng thẳng gia tăng với Bắc Kinh, lên đến cực điểm là sự mất viện trợ của Trung cộng trong năm 1978, buộc Hà Nội càng tìm đến Moscow để được viện trợ kinh tế và quân sự. Bắt đầu từ cuối năm 1975, một số thỏa thuận quan trọng đã được ký kết giữa hai nước. Các kế hoạch phối hợp phát triển kinh tế quốc gia của hai nước, và một kế hoạch khác kêu gọi Liên bang Xô Viết cam kết tài trợ cho Việt Nam về Kế hoạch 5 năm lần đầu tiên sau khi thống nhất. Liên minh chính thức đầu tiên đã đạt được trong tháng 6 năm 1978 khi Việt Nam gia nhập Comecon.
3.3- Đảng csvn đã trả nợ cho Trung cộng:
Ðiểm nổi bật trong việc trả nợ cho Trung cộng đó là chính ông Phạm Văn Ðồng đã ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung cộng dưới triều đại Hồ Chí Minh, ngay trong thời gian chiến tranh.
Từ sau năm 1989 Liên Xô sụp đổ, đảng csvn đã quay lại với Trung cộng để được tồn tại, phải mất đất biên giới như ải Nam Quan, thác Bản Dốc... Chủ trương cho Trung cộng khai thác Bâu-xít ở Tây Nguyên bất kể đến sự xâm hại an ninh quốc gia, môi trường... .
Mới đây hai tướng Ðồng Sĩ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh cảnh báo sự việc đảng csvn cho Trung Hoa, Hồng Kông, Ðài Loan, Ðại Hàn thuê những rừng đầu nguồn biên giới trong dài hạn. Phải chăng đây là một hình thức trả nợ chiến tranh bằng đất đai của tổ quốc cho người Tàu?. (2)
Cái giá phải trả cho sự việc trả nợ này có thể ảnh hưởng đến tương lai dân tộc và nhiều thế hệ con cháu sau này.
3.3.1. Việt Nam - Trung cộng: Ai nợ ai?
3.3.2. “Đẩy nợ cho tương lai”
(Theo_VietNamNet)
Việt Báo