Chỉ còn là hư không! & Đưa tiễn & Biết về nơi đâu?


 
Cầm tay em đêm nay
Ngày mai thôi xum vầy
Còn nhau trong đêm nay
Ngày mai ta chia tay. 


Thuyền gieo neo bến mới
Còn chi đâu mà đợi
Ngàn luyến lưu chới với
Ngàn nhớ nhung vời vợi.

Đời như những cơn dông
Như áng mây bềnh bồng
Ngày dài chốn hư không
Mình ta với nỗi lòng.

Em ơi mai về sau
Ta còn mãi cơn đau
Thiên đường đã lạc nhau
Ta mỏi mòn hư hao.

Về đâu, ta về đâu?
Có những chiều mưa ngâu
Dấu xưa hoài kỷ niệm
Mình ta với cõi sầu.

Thuyền duyên khuất bên sông
Chỉ còn là mênh mông
Một vùng trời hư không
Riêng ta với nỗi lòng...

Chỉ còn là hư không
Người xưa đã theo chồng. 


*

Đưa tiễn 

Mai tôi ghé tiễn thuyền sang bến mới
Muối xát lòng…vời vợi xót xa
Mai em yêu là vợ của người ta!
Niềm chua xót…
Tình là oan khổ.

Phút tiễn đưa, trầm ngâm góc phố
Hàng phượng buồn…vào độ hè sang
Đứng tiễn mây tím khuất về ngàn
Rừng vang vọng, ve than ngân thẳm.

Em xe hoa, tóc bồng, nắng ấm…
Nhung lụa giàu sang…người lắm bạc tiền

Tôi phận nghèo
Chẳng phận
Không duyên
Tiếp nối lưu lạc muộn phiền giá lạnh.

Trách ai đây?
Khi tình cao đôi cánh!
Đêm đêm vỗ về cùng ánh trăng mơ
Cung hằng xa, canh cánh thẩn thờ
Người thi sĩ dệt vần thơ gởi lại.
 

*

Biết về nơi đâu? 

Chiều tơ vương
Có một người tha phương
Lầm lũi trên bước đường vô tận

Về đâu?
Trời tháng Bảy mưa ngâu!
Về đâu?
Dòng đời mênh mông bể sầu.

Em nơi nao?
Tôi chờ tiếng gọi chào
Em nơi nao?
Cùng tôi chia mảnh hồn đau.

Thượng Đế ở đâu?
Ban cho tôi chút nhiệm mầu
Thượng Đế ở đâu?
Chia hộ tôi nỗi buồn thâm sâu.

Bước chân người lữ thứ
Cùng khối hồn tư lự
Về đâu đêm nay?
Về đâu những tháng ngày?

Đời trôi…
Như mây ngàn bay
Cô đơn…
Người ơi có hay?
Thế gian?
Ôi thế gian!
Một cõi đọa đày!

Thế nhân?
Ôi thế nhân!
Đau nhói... cuộc trần.

Nguyên Thạch