PHẢI LẤY LẠI NHỮNG GÌ TA ĐÃ MẤT


PHẢI LẤY LẠI NHỮNG GÌ TA ĐÃ MẤT
(Thân mến gởi Tuổi Trẻ Việt Nam quốc nội và hải ngoại)

Dòng lệ đắng vẫn cay tràn hố mắt
Bao triệu người dân Việt vẫn đau thương
Ngày như đêm, tiếng gông xiềng, xích sắt
Vẫn vang rền trên khắp nẻo quê hương

Đâu sông núi của giống nòi hào kiệt
Đâu một thời phá Tống lại bình Chiêm
Và đâu thuở người dân lành nước Việt
Sống bên nhau không oan khổ ưu phiền ?!

Cảnh đời ấy đã xa rồi. Đã mất !
Kể từ ngày cát bụi đỏ quê hương
Bốn nghìn năm, máu anh hùng bất khuất
Vẫn bừng sôi trong tim óc kiên cường...

Quê ta đấy, đau thương ngàn vết chém
Anh em ơi! Tuổi trẻ Việt Nam ơi !
Hãy đứng lên, lấy chí hùng, gan thép
Lấy tinh hoa mà dựng nước, xây đời

Phải lấy lại những gì ta đã mất
Cho quê ta, cho nòi giống dân ta
Hỡi tuổi trẻ hãy về đây góp mặt
Góp bàn tay cùng xoay chuyển sơn hà...


Ngô Minh Hằng