Hãy Vùng Lên Triệt Tiêu Chế Độ Lừa Bịp

"Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác! Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây?... Ông bịp thiên hạ với cái chữ CNXH của ông." (Giáo sư Trần Phương- nguyên Phó thủ tướng)
Trong một chế độ độc tài, thành phần đối lập không được dung nạp, mọi quyền tự do bị bóp nghẹt, nhà nước nắm trọn hệ thống truyền thông báo chí, độc quyền điều hành đất nước thật chẳng khác nào chiếc xe di chuyển không thắng (đối lập), không kèn (tự do ngôn luận), bình thường thì chạy nhanh đấy nhưng gặp những đoạn đường núi đèo khúc khuỷu thì dễ dàng sa xuống hố, lúc đó người dân phải gánh chịu mọi khổ nạn.
Trong chế độ toàn trị hiện nay, dân tộc như đang ngồi trên một chiếc xe không thắng, mà người lèo lái giành lấy quyền điều khiển bằng những thủ đoạn gian manh.
Thật vậy từ ngày xuất hiện đảng cộng sản, họ toàn sử dụng những chiêu bài lừa mị để chiếm quyền hành, đẩy dân tộc vào vòng triền miên thống khổ, trong thời chiến cũng như lúc thanh bình, hô hào bài phong, đả thực, chống đế quốc, triệt ngụy quyền để xây dựng một xã hội phồn vinh tốt đẹp hơn, hậu quả là bao nhiêu xương máu đổ ra để được một kết quả tồi tệ hơn.
So với chế độ phong tước kiến địa thời xưa, chế độ cộng sản ngày nay nào có thua gì, các cấp lãnh đạo đảng chẳng khác gì vua quan ngày xưa, chuyền tay nhau nắm giữ quyền hành để hưởng nhà cao cửa rộng, mâm cao cổ đầy:
Tôn Đản là chợ vua quan,
Vân hồ là chợ trung gian nịnh thần,
Bắc qua là chợ thương nhân,
Vỉa hè là chợ .. nhân dân anh hùng!
(cán bộ cao cấp có cửa hàng phục vụ riêng tại phố Tôn Đản, cán bộ trung cấp có cửa hàng tại phố Nhà thờ, Vân hồ, Đặng Dung và Kim liên).
Quyền hạn ngất trời nhưng chẳng có một trách nhiệm gì với đất nước, Hiến pháp không có chương nào,  điều nào đá động đến Tổng bí thư hay các cấp lãnh đạo đảng, không dự trù một hình thức chế tài nào, y hệt thời phong kiến, "hình bất thướng đại phu" (các chức cao trong triều đình không bị hình phạt chi phối), đúng là các ông vua không ngai.
So với thời thực dân, đế quốc, dầu sao người dân cũng có một số quyền tự do tối thiểu, các quyền tối thiểu đó đều biến mất trong chế độ cộng sản, theo Nguyễn Văn Trấn: "Trong chế độ xã hội thuộc địa cũ trước đây của xứ Nam kỳ (Cochinchine) người cộng sản đã dựa vào luật tự do báo chí của chánh quốc (đế quốc Pháp) mà ra báo l'Avant-garde (Tiền phong) do tên Nguyễn Văn Nguyễn phụ trách, báo Le Peuple và báo Dân Chúng năm 1938 do tên Nguyễn Văn Trấn phụ trách mà không xin phép, chỉ có tờ khai báo đơn giản (simple déclaration) thôi. Còn ngày nay, trong chế độ xã hội chủ nghĩa - chế độ Lừa Bịp - mà những người kháng chiến cũ lại không được quyền ra báo, làm báo được, mặc dù Hiến pháp đã qui định các quyền tự do của công dân trong đó có quyền tự do báo chí. Thật là kỳ quặc!" (1).
So với thời "ngụy" mới thấy câu "không có gì quý hơn độc lập tự do" của Hồ Chí Minh chỉ là rỗng tuếch, Nguyễn Khải (nguyên đại tá, đại biểu quốc hội, đã được giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật) kể:
"Năm đất nước mới cướp được miền Nam, vào Sài Gòn được gặp gỡ các nhà văn nhà báo, các nghệ sĩ của chế độ cũ mà thèm. Họ sống thoải mái quá, nói năng hoạt bát, cử chỉ khoáng đạt, như chưa từng biết sợ ai. Còn mình thì đủ thứ sợ, sợ gặp người thân vì chưa rõ họ có liên quan gì với Mỹ nguỵ? Nói cũng sợ vì nói thế là đúng hay sai? Đến vẻ mặt của mình cũng phải canh chừng, vui quá sợ mất cảnh giác, khen quá có thể đã ăn phải bả của nền kinh tế tư bản. Người lúc nào cũng căng cứng, nói năng gióng một nên bị bà con trong này chê là quê, nhà văn nhà báo gì mà “quê một cục. (2).
Có thể coi đây là những lời trăn trối chân thật, không còn bị nỗi lo sợ ám ảnh, xem thế đủ biết sự khắc nghiệt của chế độ độc tài toàn trị là dường nào!
Thực tế đã phơi bày trò bịp bợm trắng trợn của đảng cộng sản, nhiều người đã bắt đầu mạnh dạn chỉ thẳng vào mặt bọn tham quyền cố vị, như các ông:
- Tô Hải -nhạc sĩ (nổi tiếng với nhạc phẩm Nụ cười sơn cước) vạch trần bộ mặt thật của đảng cộng sản từ thời sơ khai trong cuốn "Hồi ký của một thằng hèn": "Cái gọi là chủ nghĩa cộng sản chính là một tà giáo đại bịp trong lịch sử nhân loại mà những tên lãnh tụ tối cao dựa vào để gây chiến nồi da xáo thịt, tiến hành âm mưu diệt mọi lòng tin, mọi nhận thức, mọi tình cảm, tình yêu, kể cả lòng yêu nước của con người .... Tất cả nhà văn, nhà thơ, nhà nhạc, nhà kịch, nhà nọ, nhà kia ... đến nay còn bá m cái vú đảng đều là THẰNG HÈN! Riêng những thằng kiếm chác bằng cách bợ đít, bưng bô cho đảng ... thì chữ HÈN đối với chúng cũng không xứng đáng!".
Trần Độ (nguyên trung tướng): “Nói thì ‘dân chủ, vì dân’ mà làm thì chuyên chính phát xít. Cái đặc điểm đó cũng có nghĩa là nói dối, nói láo, lừa bịp, trò hề, ‘nói vậy mà không phải vậy’. Suốt ngày đóng trò, cả năm đóng trò. Ở đâu cũng thấy các vai hề, ở đâu cũng thấy các trò lừa bịp. ... Ôi, cay đắng thay!”. (3)
- ông Trần Phương (nguyên Phó thủ tướng, hiện là Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam):  "Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác! Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây?... Ông bịp thiên hạ với cái chữ CNXH của ông." (có thể nghe toàn văn trên youtube: https://www.youtube.com/watch?v=mlaPA606M-c&hd=1)
-  ông Nguyễn Khải: "Người cầm quyền cấp cao nhất và cấp thấp nhất đều biết cách nói mơ hồ, càng nói mơ hồ càng được đánh giá là chín chắn. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy. Vẫn biết rằng nói dối như thế sẽ không thay đổi được gì vì không một ai tin nhưng vẫn cứ nói. Nói đủ thứ chuyện, nói về dân chủ và tự do, về tập trung và dân chủ, về nhân dân là người chủ của đất nước còn người cầm quyền chỉ là nô bộc của nhân dân. Rồi nói về cần kiện liêm chính, về chí công vô tư, về lý tưởng và cả quyết tâm đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói không biết xấu hổ, không biết run sợ ...." (2)
Nhiều đảng viên chán chường, công khai từ bỏ đảng, tiêu biểu như quý ông:
- Phạm Đình Trọng (Đại tá, nhà báo, nhà văn, 40 tuổi đảng), lý do là đảng "Đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc, Bạo lực chuyên chính vô sản lại được sử dụng với nhân dân.",
- Lê Hiếu Đằng (hơn 40 tuổi đảng, trí thức nằm vùng ở miền Nam cùng thời với Huỳnh tấn Mẩm), lý do: "ĐCSVN bây giờ vẫn như trước (đấu tranh đưa dân tộc làm nô lệ ngoại bang) mà hơn nữa đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân."
Phạm Chí Dũng, tiến sĩ kinh tế, nhà bình luận sắc bén, lý do "Đảng Cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân.",
- Nguyễn Đắc Diên, bác sĩ nêu lý do: «tất cả những gì mà Đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng đến thất vọng khác».
- Đặng Xương Hùng. "Tôi từng là Vụ phó Bộ Ngoại giao Việt Nam, từng là Lãnh sự Việt Nam tại Genève – Thụy sĩ (2008-2012). Tháng 10/2013, tôi từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam để bắt đầu cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam."
Hiện tượng xã hội dân sự đang bùng phát, nhiều bloggers đã dõng dạc cất lên tiếng nói bảo vệ nhân quyền, nhanh chóng truyền đi mọi tin tức liên hệ đến cách đối xử thô bạo với người dân, dần dà kết hợp lại từng nhóm nhỏ, từng khu vực và chắc chắn không thế lực nào ngăn cản phát triển trên bình diện cả nước.
Phần người dân thấp cổ bé miệng, nhứt là thành phần công nông, được đảng coi là trụ cột của chế độ, hăng hái chống chế độ tư bản áp bức, người bóc lột người, tích cực hưởng ứng phong trào cài cách ruộng đất hầu mong được chia ruộng đất như đã hứa, hệ quả là bao nhiêu người chết oan trong các cuộc đấu tố, rốt cuộc đất đai đều thuộc quyền "sở hữu toàn dân", nhà nước có thể thu hồi bất cứ lúc nào, phong trào người dân khiếu kiện hiện nay đã phơi bày dã tâm của nhà nước, con giun xéo lắm cũng oằn, người nông dân đã vùng lên, tiếng súng Đoàn Văn Vươn chống lại bạo quyền ở Hải Phòng, mấy phát đạn của anh Đặng Ngọc Viết kết liễu tên cán bộ lo về tịch thu và phần phối đất đai ở Thái Bình, ông Hạ Đình Nguyên tự hỏi: «Sẽ có bao nhiêu Viết trong nhân dân, khi mà mệnh lệnh “đất đai là của toàn dân” còn tiếp tục được ban ra theo cách “kiên định» .
Thật vậy, nông dân khắp nơi đã phản ứng quyết liệt và công khai, "chúng tôi bây giờ buộc phải giành lại đất, buộc phải một mất một còn với họ thôi.» (ông Đàm Văn Đồng -nông dân ở huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên trả lời phỏng vấn của Thụy My trên đài RFI hôm 12-6-2013)
Hôm 10/4/2014, nông dân xã Bắc sơn -Hà Tĩnh đã phản ứng quyết liệt trước một lực lượng công an hùng hậu, đã ném đá vào nhà chủ tịch xã, đập phá nhà trưởng công an xã.
Dân miền Nam giờ cũng đã sáng mắt ra, như bà Huỳnh Kim Lương (dân oan Long Xuyên): "Hồi mấy ông vào thành phố, mấy ông có cái gì? Có cái ba lô với đôi dép, mà dân chúng tôi có tất cả. Còn bây giờ mấy ông có xe hơi nhà lầu, thì dân chúng tôi trái lại, ăn bụi nằm bờ, nhịn đói nhịn khát, mưa thì dầm mưa, nắng thì dang nắng, để đi đòi hai chữ "công lý"" , bây giờ thì tỏ ra quyết liệt: "chúng tôi vượt lên, vươn lên, và dù còn hơi thở cuối cùng, chúng tôi cũng phải tiến tới, không bao giờ lùi!" (Phỏng vấn của Thụy My 19-3-2014 RFI)
Số phận của giai cấp công nhân cũng chẳng hơn gì, họ bị giới chủ nhân ngoại quốc bóc lột tận tình (làm quá số giờ qui định, có nơi phải làm liên tục 17 giờ/ngày, tình trạng công nhân bị ngất xỉu thường xảy ra, các bữa ăn do xí nghiệp cung cấp thì quá tồi tệ, việc công nhân bị ngộ độc xảy ra khắp nơi, ...), Công đoàn nhà nước nói là để binh vực quyền lợi công nhân, thực tế cho thấy tổ chức này luôn hùa với giới chủ nhân, bóp nghẹt các đòi hỏi quyền lợi chính đáng, nếu cần thì ra tay trấn áp, nhứt là những ai muốn có các nghiệp đoàn độc lập như ông Nguyễn Tấn Hoành, Đoàn Văn Diên, .... vận động thành lập Hiệp Hội Đoàn Kết Công-Nông Việt Nam, Nguyễn Khắc Toàn, Lê Trí Tuệ, ... Công Đoàn Độc Lập Việt Nam bị bắt, kết án tù vì tội "xâm phạm an ninh quốc gia", công nhân phải chịu cảnh một cổ hai tròng (giới chủ nhân bóc lột và công đoàn nhà nước trấn áp).
Đúng như TS Lưu Bích Hồ phát biểu: "Nền tảng của xã hội ta là gì? Tôi xin hỏi ý kiến các anh? Đảng có dựa vào công nhân không? Có dựa vào nông dân không? Tôi nghĩ không. Vậy dựa vào cơ sở nào? Có dựa vào trí thức không? Cũng không nốt!" (4), như vậy đảng cộng sản đã mất hết lý tưởng, mạo danh giai cấp để củng cố quyền lợi cho các đảng viên trung thành, bao che nhau để hút máu dân đen, thực chất đúng là một băng đảng maffia.
Phong lan, phong chức, phong bì
Trong ba phong ấy phong gì quý hơn
Phong lan ngắm mãi cũng buồn
Phong chức thì phải cúi luồn vào ra
Chỉ còn cái phong thứ ba
Mở ra thơm nức cả nhà cùng vui
Còn thành phần có công vung bồi cho chế độ (bộ đội phục viên) thì sao?
Công lao xương máu đổ ra để  chống ngoại xâm bảo vệ tổ quốc của họ bị phản bội, các buổi lễ tưởng niệm các đồng đội hy sinh trong cuộc chiến chống Tàu xâm lăng năm 1979, xâm chiếm Hoàng sa, Trường sa bị ngăn cấm, người chết đã thế, người sống thì bị bạc đãi cùng cực, tiêu biểu qua mấy câu truyền khẩu:
Đầu đường đại tá vá xe
Cuối đường trung tá bán chè đậu đen
Giữa đường thiếu tá rao kem
Đối với Tàu, trong khi biển đảo đang bị thôn tính (Hoàng Sa, Trường Sa), nhà nước lại mở rộng vòng tay đón dân họ ào ạt vào trong nước (giao xây dựng các đại công trình hạ tầng cơ sở, cho thuê đất rừng đầu nguồn dài hạn (50 năm), khai thác tài nguyên ở các địa điểm chiến lược (mỏ bauxite Cao nguyên), do được nhập cảnh dễ dãi, tình trạng lao động Trung Cộng tràn sang Việt Nam mỗi lúc một nhiều, cướp công ăn việc làm, gây xáo trộn xã hội,..., khu thương mại Đông đô đại phố (dự án thành lập) ở Bình dương chính hiệu là khu tự trị của Tàu, ước tính tại tỉnh Bình Dương hiện có khoảng 120,000 “người Hoa mới” đến làm ăn sinh sống, đông nhất là vùng Lái Thiêu, thị xã Thuận An, thị xã Thủ Dầu Một, Tân Uyên…, tuy chưa có con số thống kê chính xác trên toàn quốc, nhưng chắc phải tính con số triệu, có những khu vực gần như tự trị, chính quyền địa phương không được tự do bén mảng, đúng là bọn rước voi về giày mã tổ.
Trong tình hình hiện nay, chỉ có con đường cách mạng (révolution) mới giải quyết được rốt ráo vấn đề Việt Nam một cách tốt đẹp, đó là giải trừ đảng cộng sản, tài sản của đảng phải qui hoàn lại cho người dân (hủy bỏ chiêu bài quyền sở hữu toàn dân), cởi bỏ những ràng buộc mơ hồ vô lý đối với Tàu (16 chữ vàng, 4 tốt (5)), tái xét duyệt các thỏa hiệp đã ký kết (tôn trọng các hiệp ước bình đẳng, xét lại các hiệp ước bất bình đẳng), trả lại sự công bằng cho mọi người dân bị bách hại từ trước tới nay về mặt vật chất lẫn tinh thần.
Nỗi bực tức của người dân đang sôi sục đến cực điểm, tức nước tất phải vỡ bờ, đây không còn là một ước mơ mà nhiều chỉ dấu cho thấy con đường cách mạng đang lộ rõ dần, toàn dân đang vùng lên cứu lấy mình, cứu lấy nước.
Lvt
Ghi chú:
(1) Viết cho Mẹ và Quốc hội, tr 392
(2) Tùy bút cuối đời: Đi tìm cái tôi đã mất, viết từ năm 2006, nhưng chỉ được người con công bố (theo lời dặn dò) sau khi ông mất ngày 15-1-2008)
(3) Nhật ký rồng rắn
(4) Biên bản buổi hội thảo góp ý cho các Dự thảo Văn kiện Đại hội XI của Đảng hồi tháng 10-2010 (http://www.viet-studies.info/kinhte/BienBanHoiThaoGopY.htm)
(5) Mười sáu chữ vàng, đó là: “Láng giềng hữu nghị; Hợp tác toàn diện; Ổn định lâu dài; Hướng tới tương lai.”, Bốn tốt là: “Láng giềng tốt; Bạn bè tốt; tên tốt; Đối tác tốt.”
LVT