HÃY CỨU LẤY TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM NGÔ HÀO

Viết trong nước mắt - vợ tù nhân lương tâm Ngô Hào


Nguyễn Thị Kim Lan, vợ TNLT Ngô Hào.

Nguyễn Thị Kim Lan - Tôi viết lá thư này với hy vọng lớn lao rằng các quý vị hãy lên tiếng, giúp đỡ cho chồng tôi, một người chỉ vì đấu tranh cho Nhân quyền, cho Công bằng và Lẽ phải mà phải chịu cảnh tù đầy. Cho dù ông không được trả tự do trong nay mai, nhưng ít ra ông cũng được đối xử nhân đạo, được tôn trọng nhân phẩm và được pháp luật bảo vệ.

*

Kính gửi: Các tổ chức nhân quyền thế giới, các Chính Phủ yêu chuộng hòa bình.

Tôi là Nguyễn Thị Kim Lan, vợ của Tù nhân lương tâm Ngô Hào hiện đang trong trại tù Xuân Phước, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên.

Ông Ngô Hào bị bắt ngày 8.2.2013 và bị kết án 15 năm vì bị cáo buộc vi phạm điều 79 Bộ luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” mà thực chất là do ông đấu tranh một cách ôn hòa đòi Nhân quyền, Dân chủ và Toàn vẹn lãnh thổ.

Kính thưa quý vị!

Tôi viết lá thư này trong nhạt nhòa nước mắt, trong sự đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi cũng không biết còn có thể đi thăm chồng tôi được bao nhiêu lần nữa và còn có dịp gửi thư tới quý vị thêm lần nào nữa hay không. Khi mà căn bệnh ung thư vòm họng đang ở giai đoạn cuối có thể mang tôi lìa xa thế giới này bất kỳ lúc nào. Chỉ thương chồng tôi, ông Ngô Hào còn chưa đi hết 2 năm trong chặng đường 15 năm tù đầy đau khổ. Hai đứa con trai tôi, cháu Ngô Minh Tâm và Ngô Minh Trí vẫn đang đi học. Chúng luôn phải đối mặt với dư luận, áp lực từ trường học, hàng xóm đến xã hội chỉ vì là con trai của Ngô Hào, một kẻ bị chính quyền coi là “phản động”. Sau này, chắc chắn chũng sẽ rất khó khăn trong việc tìm kiếm công ăn việc làm. Người ta thường hướng đến tương lai, đến những ngày sắp tới nhưng tôi chỉ ước sao thời gian đừng trôi đi thêm nữa. Để tôi còn cơ hội gặp chồng tôi, và nán lại với các con thêm được những ngày ít ỏi.

Chính vì thế nên dù khó khăn đến mấy, ba mẹ con chúng tôi cũng cố gắng khắc phục để đi thăm ông Ngô Hào mỗi tháng một lần. Vừa đi thăm lần này xong đã mong mỏi, trông đợi để được thăm lần kế tiếp. 

Lần gần đây nhất là ngày 25 tháng 5, tôi và cháu lớn Ngô Minh Tâm đi thăm ông. 

Tối hôm trước, khi đang chuẩn bị đồ ăn để mang vào cho chồng thì nhà có khách. Cuộc thăm viếng đột ngột của ông công an tỉnh tên Phổ khiến tôi lo lắng. Thọat đầu, ông Phổ hỏi thăm sức khỏe, công việc, cuộc sống hàng ngày... Nhưng tôi biết đó không phải lý do chính khiến một ông công an tỉnh ghé thăm căn nhà tồi tàn của mấy mẹ con tôi. Mấy lời xã giao rồi cũng phải kết thúc, nhường chỗ cho mục đích chính của chuyến ghé thăm này: “Nếu chị đi thăm thì dặn ảnh đừng có làm gì khiến phải bị chuyển trại”.

Lời khuyên ấy khiến tôi lo lắng, bất an và dự cảm về một điều không lành đến với ông Ngô Hào.

Tờ mờ sáng hôm sau, tôi và cháu Minh Tâm chuẩn bị đồ đạc tới trại tù thăm cha, thăm chồng. Sau khi làm các thủ tục thăm gặp, chúng tôi phải ngồi đợi hơn một tiếng đồng hồ mới thấy họ đưa ông Ngô Hào ra. Tôi sững sờ! Chỉ mới một tháng, chồng tôi từ mái tóc muối tiêu đã chuyển thành bạc trắng, chân đi không vững. Dáng vẻ tiều tụy của ông làm mẹ con tôi thắt ruột. Chúng tôi phải nói rất to ông mới nghe được. Trong cuộc gặp, có ba công an trại giam ngồi giám sát. Họ lấy biên bản ra ghi chép cuộc trao đổi của chúng tôi. Dường như còn chưa an tâm, họ dùng cả máy ghi âm để hỗ trợ. Vợ chồng con cái nhìn nhau, mừng thì ít, lo lắng thì nhiều. Thằng Minh Trí còn đi làm ăn xa, kiếm tiền phụ giúp cho mẹ, cho anh nên lần này không đi thăm được. Chỉ mỗi chuyện đó thôi đã làm chồng tôi xót xa. Ông dặn nếu khó khăn quá thì không phải đi thăm nữa.Tôi nghe mà thắt ruột. Nhưng nếu không đi, tôi sẽ mất cơ hội gặp chồng. Tôi chưa biết còn sống tới ngày nào, nhưng cái chết đang đến rất gần với tôi.

Thưa quý vị! 

Chồng tôi cũng có kể chuyện công an tỉnh tới làm việc với ông trong trại giam. Tuy nhiên ông không nói chi tiết nội dung cuộc gặp. Ông chỉ nói rằng, họ cũng như cán bộ trại giam dặn ông là phải “khuyên nhủ” vợ con đừng làm gì để ông phải bị chuyển trại cho khổ. Thiết nghĩ, mẹ con tôi sống lương thiện, không làm gì sai trái. Cho dù có làm gì thì cũng không ngoài mục đích mang lại điều tốt đẹp, quyền lợi chính đáng cho chồng tôi. Hơn nữa, nếu mẹ con tôi có “làm gì” thì mẹ con tôi chịu trách nhiệm, sao lại đổ lên đầu chồng tôi, một người đã lãnh án 15 năm tù khổ ải. Như thế đã đủ thấy áp lực vô cùng lớn mà chồng tôi đang gánh chịu.

Gần cuối cuộc gặp, chồng tôi bật khóc. Đó là điều ngoài sức chịu đựng của một người vợ như tôi và của những đứa con tôi. Ông nói trong nước mắt: “Nhắm mắt vào là anh hình dung ra K3, nơi chôn cất các tù nhân bị bỏ mạng”. Và ông cho biết đã nhiều lần ông tính chuyện tự tử. Tim tôi đau thắt. Một cảm giác đau đớn, hoảng sợ bao trùm lên trí não tôi. Họ đã làm gì để một người không dễ bị khuất phục như chồng tôi phải rơi nước mắt và không giấu nổi sự hoảng loạn như thế? Ngồi viết những dòng này, tôi vẫn không muốn nhớ lại hình ảnh chồng mình khi ấy. Các con tôi, dù tỏ ra rất cứng rắn cũng không giấu nổi sự sợ hãi.

Kính thưa các quý vị! 

Dù rất muốn tôi cũng không thể viết dài hơn, phần vì quá lo lắng, hoảng sợ, phần vì cơn đau đớn đang hành hạ. Và tôi hiểu, việc viết lá thư này gửi đến quý vị cũng chính là “vi phạm” lời cảnh báo từ phía công an rằng “đừng làm gì” mang lại bất lợi cho ông Ngô Hào. Nhưng, suy cho cùng, việc gửi đến quý vị những lời chia sẻ thành tâm của một người sắp chết, của vợ một tù nhân lương tâm hoàn toàn là việc cần thiết. Nó không vi phạm pháp luật, không trái với lương tâm, đạo lý của con người. Hơn thế, trách nhiệm lên tiếng vì sự thật phải được đặt lên hàng đầu. Hy sinh vì sự thật, đó cũng chính là lý tưởng của chồng tôi, nguyên nhân khiến ông phải chịu khổ ải trong cảnh tù đầy. Nghĩ như thế nên tôi mạnh dạn gửi đến quý vị lá thư này cho dù phải thẳng thắn thừa nhận rằng sự sợ hãi, lo lắng vẫn luôn hiện hữu trong tôi.

Tôi viết lá thư này với hy vọng lớn lao rằng các quý vị hãy lên tiếng, giúp đỡ cho chồng tôi, một người chỉ vì đấu tranh cho Nhân quyền, cho Công bằng và lẽ phải mà phải chịu cảnh tù đầy. Cho dù ông không được trả tự do trong nay mai, nhưng ít ra ông cũng được đối xử nhân đạo, được tôn trọng nhân phẩm và được pháp luật bảo vệ.

Xin chân thành cảm ơn các quý vị.

Phú Yên, ngày 28 tháng 5 năm 2014.

Nguyễn Thị Kim Lan
Vợ Tù Nhân Lương Tâm NGÔ HÀO
ĐT: 01226606052 
Địa chỉ: 17/6 Nguyễn Trãi, phường 5, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên.


Near the end of the meeting, my husband bursted into tears. It is beyond the endurance of a wife like me and of my children. He said in tears: “When I close my eyes I imagine the K3, a burial place of prisoners those who lost their lives in prison.” And he told us that he has repeatedly thought of committing suicide. My heart ached. A painful and panic feeling gripped my brain. What have they done to my husband, an uneasily subdued person, to make him cry and display the panic like that?While sitting to write this letter, I still do not want to remember the image of my husband at that moment. My children, though proved to be very tough, they could not hide their fears.

Respectfully presented to International human rights organizations and the peace-loving Governments.
I am Nguyen Thi Kim Lan, wife of the prisoner of conscience Ngo Hao who is currently imprisoned in Xuan Phuoc prison, Dong Xuan district, Phu Yen province.
My husband was arrested on February 8, 2013, and sentenced to 15 years in prison for allegedly violating article 79 of the Criminal Code of the Socialist Republic of Vietnam. He was convicted for engaging in “activities aimed at overthrowing the people’s administration.” In fact, he peacefully advocates for human rights, democracy and territorial integrity.
Dear Ladies and Gentlemen, 
I am writing this letter in tears, physical pains and mental torment. I do not know how many more times I will be able to visit my husband and whether I will have another chance to write you the next letter. My throat cancer is in the final stages and it can bring me depart from this world at any time. But I only feel sorrow for my husband, Mr. Ngo Hao, who has not finished serving 2 years out of the harsh 15-year prison sentence. My two sons Ngo Minh Tam and Ngo Minh Tri are still at school. They always have to face with public opinion and the pressure from school, society and the neighborhood for being the sons of Ngo Hao, a man regarded by the authorities as “reactionary.” It will certainly be difficult for them to find job in the future. People usually look forwards to the future, to the coming days, but I just wish that the time would stand still. So I will have a chance to meet my husband and live little longer with my sons.
Therefore, regardless how difficult it is, three of us are trying to visit my husband once a month. After each visit we thirst for the next one.
Recently, on May 25, Ngo Minh Tam and I made a visit to see him.
The evening before, a guest came to my house when I was preparing foods for my husband. The sudden visit of Pho, a provincial policeman, made me worried. At first, he asked general questions about our health, works, daily activities, and so on. But I knew those questions were not the main reasons for a provincial policeman to make a visit to our shabby house. Finally the words of courtesy must come to an end to make room for the main purpose of the visit: “If you go to visit your husband then remind him that he should not do anything that would cause him to face a prison transfer.”
That warning made me feel so nervous and insecure that I suspected something bad would have happened to my husband.
Early in the next morning, Tam and I prepared our belongings for the prison visit. After doing the paperwork, we had to wait over an hour before they escorted my husband out. I was stunned! Just in a month, my husband’s gray hairs completely turned silver and he could not walk steadily on his own feet. His haggard appearance sheds pains in our hearts. We must speak very loudly so that he could hear us. During the visit, three prison police monitored us. They took notes our conversation and also used a voice recorder to support their tasks. The husband, wife and son looked at one another, anxiety overwhelmed joys. Our son Minh Tri is working away from home to earn some money to help me; therefore, he could not visit his father that time and it made my husband very sad. My husband said that if it is too difficult then we should stop visiting him. My heart hurt when I heard him say so. If I do not visit him, I lose a chance to see my husband. I do not know how long I can live, but death is coming very close to me.
Dear Ladies and gentlemen,
My husband also told me that provincial police came to see him in prison. But he did not elaborate the meeting content. He just said that provincial police and prison officials told him to “advise” family members should not do anything for him to be transferred to another prison. We think that we live honestly and do not do anything wrong. What we have done is for bringing the goodness and legitimate rights for my husband. Furthermore, it is our responsibility for what we have done; why does my husband, who already gets a 15-year prison sentence, has to be responsible for our doings? This proves how enormous pressure my husband must suffer.
Near the end of the meeting, my husband bursted into tears. It is beyond the endurance of a wife like me and of my children. He said in tears: “When I close my eyes I imagine the K3, a burial place of prisoners those who lost their lives in prison.” And he told us that he has repeatedly thought of committing suicide. My heart ached. A painful and panic feeling gripped my brain. What have they done to my husband, an uneasily subdued person, to make him cry and display the panic like that?While sitting to write this letter, I still do not want to remember the image of my husband at that moment. My children, though proved to be very tough, they could not hide their fears.
Dear Ladies and Gentlemen,
I cannot write more although I want really want to because I am too worried and frightened, and the pains are torturing me. And I understand, writing you this letter is also a “violation” to the warning from police that I “should not do” anything that would bring harms to my husband. But, ultimately, sending you the sincere sharing words of a dying person and a wife of a prisoner of conscience is absolutely necessary. It does not violate the laws and is not contrary to the conscience and moral. Moreover, the responsibility to speak out for the truth must be placed on top. Sacrifice for the truth, it is also my husband’s ideal, which has caused him misery in captivity. Thinking so, I boldly send this letter to you but I have to frankly admit that the fear and anxiety have always existed in me.
I write this letter with great hope that you will voice your support for my husband, who suffers imprisonment for advocating for human rights, justice and rightness. Even if he won’t be released in the near future, at least he should be treated humanely, and his dignity should be respected and protected by law.
Please accept my sincere thanks.
Phu Yen, May 28, 2014.
Nguyen Thi Kim Lan
Wife of prisoner of conscience Ngo Hao
Address: 17/ 6 Nguyen Trai Street, Ward 5, Tuy Hoa City, Phu Yen Province.