HOA TUYẾT



Tuyết rơi và tuyết lại rơi
Rưng rưng tuyết trắng một trời rưng rưng
Tuyết rơi đời đã lạnh lùng
Tha hương năm tận tháng cùng, lạnh thêm
Tuyết thêu hoa trắng màn đêm
Rừng hoa tuyết nở cánh mềm trên cây
Phũ phàng, gió lộng,  tuyết bay
Cánh hoa tuyết rụng trên tay, hoa tàn
Lặng nhìn bông tuyết vừa tan
Không còn dấu vết của làn hoa rơi
Chạnh lòng nghĩ đến phận người
Khác chăng còn lại trên đời nhúm tro
Thế mà bao nỗi sầu lo
Sân si, giành giựt, quanh co, cạn cùng
Làm đời đau khổ chập chùng
Làm người ganh ghét lạnh lùng với nhau
Trăm năm nào có rằng lâu
Rồi như hoa tuyết tìm đâu dấu người
 
Tuyết rơi và tuyết vẫn rơi
Thương bông hoa tuyết lòng tôi chợt buồn ...
 
 
Ngô Minh Hằng