Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân Tại Khe-Sanh (p1)


Đại úy Hoàng Phổ TĐT/TĐ37 BĐQ tại mặt trân Khe Sanh 1967/1968      
Vào tháng mười hai năm 1967, Cộng sản Bắc Việt đã chuẩn bị tấn công vào căn cứ Khe Sanh, một căn cứ quan
trọng do trung-đoàn 3, sau đó là trung-đoàn 26 Thủy quân lục chiến Hoa-Kỳ trấn giữ.  Tướng Giáp xử dụng hai sư-đoàn 325 và 304 bao vây Khe Sanh làm cho nhà cầm quyền tại thủ đô Hoa-thinh-Đốn lo lắng về một chiến thắng Điện Biên Phủ khác xẩy ra tại Khe Sanh.

Các hoạt động của địch bắt đầu từ ngày 21 tháng giêng năm 1968 khi quân Bắc Việt mở cuộc tấn công vượt sông bị thất bại.  Dòng sông này đem nước dùng cho căn cứ, làm cho đơn vị trú phòng luôn lo sợ bị đầu độc.  Sau trận tấn công, quân Cộng Sản pháo kích vào căn cứ làm hư hại một phần phi-đạo và làmnổ nơi chứa đạn phế thải.  Phía TQLC Hoa-Kỳ có 18 binh-sĩ tử thương,sau đó lui về cố thủ trong căn cứ và di tản thường dân trong làng.

        Trung tướng Robert E. Cushman Jr. tư lệnh Lực Lượng Đệ Tam Thủy Bộ (3 MAF) ra lệnh tăng cường cho căn cứ với tiểu đòan 1 trung đòan 9 TQLC.  Chỉ huy căn cứ Khe Sanh lúc đó là đại tá Lownds, gồm có một tiểu đòan pháo binh, bốn tiểu đòan TQLC và sau đó nhận thêm tiểu đòan 37 Biệt động quân Việt Namnâng tổng số quân tham chiến lên đến 6000 người vào cuối tháng giêng.

        Quân Bắc Việt bao vây chung quanh Khe Sanh được ước tính có khoảng trên 15,000 quân.  Máy thăm dò điện tử báo cho biết địch quân sắp sửa tấn công một tiền đồn của TQLC trên đòi 881 vào đầu tháng hai.  Trước rạng đông ngày 5, mưa pháo của TQLC bẻ gẫy kế hoạch tấn công của cộng sản.

        Tại tiền đồn trên đồi 861A, vì không được báo trước nên quân Cộng Sản Bắc Việt đã mở một cuộc tấn công bất ngờ vào vị trí, đánh cận chiến.  Các binh sĩ TQLC chống trả mãnh liệt và đẩy lui được cuộc tấn công này và giữ vững tiền đồn.

        Trại Lực Lượng Đặc Biệt Lang Vei gần biên giới Lào bị tấn công ngày 7 tháng hai trước khi trời sáng với 10 chiến xa hạng nhẹ PT-76 do Nga Sô cung cấp.  Âm thanh của chiến xa cùng với đèn pha làm cho binh sĩ trú phòng náo loạn.  Trong lúc chiến đấu 24 biệt kích mũ xanh và 900 dân sự chiến đấu bắn hạ được ba xe tăng và làm hư hại một chiếc khác.  Thủy quân lục chiến trong căn cứ Khe Sanh sợ bị phục kích dọc đường nên không dám kéo quân đến tiếp viện.  Sau đó nhờ phi pháo yểm trợ, đại úy LLĐB Frank C. Willoughby dẫn về được 13 biệt kích cùng vớI 60 binh sĩ trú phòng đến căn cứ Khe Sanh an toàn. (Viết theo sách Vietnam story, Will Fowler, trang: 88, 89)



        Tiểu đoàn 37 Biệt động quân,  dưới quyền chỉ huy của đại úy Hoàng Phổ,  là một đơn vị trừ bị cho Quân đoàn I.  Tiểu đoàn được đưa từ Phú Lộc đến Khe Sanh ngày 27 tháng giêng để tăng cường cho TQLC Hoa-Kỳ đang phòng thủ căn cứ.  Đại tá Lownds dành cho tiểu đoàn 37 vị trí đóng quân nằm cuối phi đạo, ngoài hàng rào phòng thủ 100 thước gần chỗ pháo binh và nơi chứa đạn phế thải.  Đại úy Phổ rất sốt sắng mặc dù các binh sĩ BĐQ phải ở ngoài căn cứ vì không được sự tin tưởng của người Hoa Kỳ.

        Thực tế các binh sĩ TQLC thuộc đại đội Bravo (B) tiểu đoàn 1/26, đóng phía bên trong hàng rào phòng thủ gần tuyến BĐQ rất thích binh sĩ Việt Nam với phù hiệu đầu cọp trên tay áo.  Kenny Pipes, viên chỉ huy đại đội B ghi nhận lính của ông ta "chỉ cần thời gian ngắn, rất nể nang Biệt động quân và các sĩ quan của họ".  Đại đội B TQLC và Biệt động quân chia xẻ đạn dược, tiếng báo động lẫn cho nhau.  Pipes tin rằng quân đội Việt Nam Cộng Hòa có cấp chỉ huy nhiều khả năng, hạ sĩ quan giỏi và các binh sĩ can đảm với tinh thần chiến đãu cao độ.

        Biệt động quân Việt Nam đến Khe Sanh, đã có hầm hố, giao thông hào do TQLC Hoa Kỳ làm sẵn.  Trong lúc pháo binh Bắc Việt tiếp tục bắn phá, lính Hoa Kỳ đến mỗi đêm để đem thương binh vào chỗ quân y.  Binh sĩ Việt Nam ở Khe Sanh không có lương nhiều tháng và không có thêm quân để thay thế số tổn thất, sau đó vài ngày lại lo lắng cho gia đình ở hậu phương khi trận tổng công kích lan tràn khắp trên quê hương.  Kenny Pipes tự hỏi binh sĩ Hoa Kỳ có thể đi hành quân với hòan cảnh như ngừơi lính Việt Nam không ?  Binh sĩ của đại úy Phổ thừơng xuyên ra lục soát ban ngày và tịch thu được đại bác không dật 57 ly trong thời gian bị vây.  Pipes kết luận đó là niềm hãnh diện được làm việc với sĩ quan và binh sĩ của một đơn vị đồng minh danh tiếng.

        Đại úy Phổ tung một đơn vị BĐQ ra ngòai hoạt động sáng ngày 29 tháng giêng.  Vào gần trưa một giọng nói đặc miền bắc xen vào tần số của Biệt động quân và nói rằng họ đã nhìn thấy binh sĩ ta nhưng không bắn vì gìơ phút linh thiêng của dịp tết và đề nghị BĐQ trở về phòng tuyến của mình.  Biệt động quân thay đổi tần số làm việc, đến chiều hôm sau thì bắt gặp một đơn vị Bắc quân cấp trung đội hoặc đông hơn đang di chuyển về hướng đông bắc và khai hỏa bằng súng cối 60mm, 81mm.  Các hoạt động đó được chấp thuận vì giới thẩm quyền Việt Nam, Hoa Kỳ đã hủy bỏ lệnh ngưng bắn.

        Quân cộng sản Bắc Việt tiếp tục pháo kích vào căn cứ Khe Sanh hằng ngày, hôm ít hôm nhiều, tuy nhiên cũng đủ làm quân trú phòng mất ăn, mất ngủ và xuống tinh thần vì lo lắng sợ hãi đạn rơi bất tử...  Vào ngày 30 tháng giêng, chúng pháo kích trúng khu chứa đạn phế thải gây một đám cháy lớn.

        Các vụ pháo kích kể trên được coi như thường xuyên, đến ngày 21 tháng hai.  Bỗng nhiên quân cộng sản gia tăng pháo kích, hôm đó chúng bắn vào căn cứ 50 đạn đại bác, 70 hỏa tiễn và 250 viên đạn súng cối.  Vào xế trưa, chúng dùng một tiểu đoàn tấn công vào tuyến phòng thủ của tiểu đoàn 37 Biệt động quân do đại úy Hoàng Phổ chỉ huy.  Quân đội Việt Nam giữ vững phòng tuyến, giết 25 cộng quân trong khi tổn thất về phía ta được coi là nhẹ.

        Vài ngày sau, quân Bắc Việt lại tấn công vào vị trí phòng thủ của BĐQ.  Sợ rằng đó là cuộc tấn công tòan diện, căn cứ Khe Sanh báo động đỏ vào lúc 10:15 tối. Cộng quân tấn công làm ba đợt nhưng đến 4:30 sáng Biệt động quân đã làm chủ tình hình.  Quân Việt Nam báo cáo giết bẩy giặc cộng tại phòng tuyến nhưng sau đó, khi ra ngoài lục xoát tìm thấy thêm 78 xác chết cùng tịch thu được 12 súng và một số bộc phá để phá hàng rào kẽm gai. (Viết theo sách Valley of decision, Prados và Stubb, trang: 319, 320, 321, 453, 466).

        Trong trận chiến tại Khe Sanh năm 1968, tiểu đoàn 37 Biệt đông quân Việt Nam đã làm rạng danh cho binh chủng và làm cho quân đội đồng minh khâm phục sức chiến đấu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. (Viết theo sách Chinh Chiến Điêu Linh, Kiếu Mỹ Duyên, trang: 105, 106).

Sau đây là vài biến cố đáng ghi nhận tại mặt trận Khe Sanh.

27 tháng giêng. Tiểu đoàn 37 Biệt Động Quân đến Khe Sanh.
7 tháng hai. Trại LLĐB Làng Vei bị tấn công và tràn ngập bởi bộ binh và chiến xa Bắc Việt.
21 tháng hai. 35 cộng quân bỏ xác tại hàng rào phòng thủ của tiểu đoàn 37 BĐQ.
23 tháng hai. 1307 đạn pháo binh rơi vào căn cứ Khe Sanh.
29 tháng hai. Biệt động quân đẩy lui nhiều đợt tấn công của quân Bắc Việt.
8 tháng ba. Biệt động quân vượt rào giết 26 giặc cộng.
15 tháng ba. Quân Bắc Việt bắt đầu rút ra khỏi Khe Sanh.

Dallas-Texas 24 tháng 9, 1994

        Vũ -đình - Hiếu
http://www.bietdongquan.com/tailieu/bietdongquan/trangcuabietdongquan.htm