Đường Chiều Cuối Thu - Quang Dương




Xào xạc cuộn xoay xác lá vàng
Ngập đường quấn quyện bước chân hoang
Co ro ngước mắt trời mây phủ
Lộng áo phong sương bọc gió hàn

Lất phất mưa giăng bụi hạt bay
Se se da thịt tóc vương mày
Đường quanh dốc nhỏ cầu rêu ẩm
Róc rách dòng trôi sóng nửa đầy

Lác đác chim trời nghiêng cánh chao
Bay đi trốn rét tận phương nào
Nhà ai cửa đóng then cài khóa
Lòng chợt bâng khuâng nỗi nghẹn ngào

Ngày về quê cũ mãi còn xa
Ngăn chia từ độ biệt sơn hà
Dõi trông chỉ thấy màu sương bạc
Thổn thức tâm can sót lệ nhòa

Quang Dương