Ác Mộng - NGUYỄN NHƠN



Đêm cũ ta ru ta đêm trằn trọc


Tìm mộng lành và giấc ngủ bình an


Nỗi niềm dâng trăn trở hồn dân tộc


Nhưng chỉ thấy ác mộng dâng chứa chan:





Thấy bàn tay lông lá vung nghênh ngang


Hống hách áp đặt chính sách ngoại bang


Giết chân lý Độc Lập từ trứng nước


Giúp Bắc Cộng chiếm miền Nam từng bước!





Thấy từ bi thành bạo động “tự thiêu”


Thiền môn vắng tiếng mõ, tiếng kinh chiều


Ấn Quang thành bộ chỉ huy giặc Cộng


Trí Quang đảng viên chuyên gia xách động!





Thấy bàn thờ bị hạ bệ xuống đường


Sinh viên học sinh bỏ học, bỏ trường


Tín đồ ngây thơ nghe lời đường mật


Chiếc áo làm nên nhà tu ảo thuật!





Thấy thủy triều dâng, vắt chân xa chạy


Ngoại bang phản bội không cần che đậy


Bắt tay kẻ thù, bỏ bạn, phủi tay


Thuyền con bềnh bồng, sóng dập chôn thây!





Nghe sóng vỗ thét gầm choáng bên tai


Ướt đẫm nước mặn thân ngã sõng soài


Văng vẳng bên tai, bên trong tiềm thức


Tiếng tử thần đọc tội danh, công đức!





Nghe tiếng thét như tiếng súng Mậu Thân


Hòa tiếng “xung phong” của Bắc Cộng quân


Phát từ chùa Ấn Quang, từ xứ Huế


Hai tiếng “Ấn Quang” ám ảnh dương thế!





Sau cơn bão thấy mình trên bãi cát


Thấy thuyền con lật úp và rách nát


Nghe ác mộng trong đêm đã đi hoang


Nghe A-Ka vẫn dòn từ “Ấn Quang”!





Hà Bắc











CẦU XIN MỘNG DỮ HÓA MỘNG LÀNH





Tôi cũng như anh Hà Bắc


Ngày trên đất Mỹ, đêm ác mộng Việt Nam


Túi mật vừa cắt bỏ, thuốc mê còn tác dụng


Nửa đêm đi công tác bị lọt ổ phục kích,  


súng nổ rang, đạn thù ghim vào bụng  


Giựt mình tỉnh thức, mắt nhìn quanh,


Chiếc lò sửi lạ lẩm, căn phòng xa lạ


Đây đâu phải quê nhà, đây là xứ Mỹ


Những đêm trường mê mệt


Thân tù mang vác nặng vượt dốc Phục Linh


Trời mùa hè nắng như đổ lửa


Tỉnh thức, mồ hôi ướt đẩm, đang cơn sốt


Mùa đông, dưới chân rặng Trường Sơn


Tù cải tạo rét run, đào đắp đường quanh núi


Lạnh lắm, đây mùa đông Bắc Mỹ


Những ngày tháng trên Kinh Tế Mới Bảo Lộc


Thân nhọc nhằn, máu hòa nước mắt


Tưởng xa rồi, vẫn hiện hình trong mộng mị


Ngày nay, tuổi già những tưởng “lão giả, an chi”


Nhưng nhìn về quê xưa, chốn cũ


Thảm cảnh diễn ra hàng ngày đầy trên net


Người dân Việt mạng như kiến cỏ


Lớp công an bắt vào đồn đánh chết


Lớp sụp “lổ voi” ngay giữa lòng Hà Nội


chết cả nhà!


Lớp bị cào nhà, cướp ruộng đất, bơ vơ


lưu lạc chẳng biết về đâu?!


Bọn đầu trâu, mặt ngựa, cá tra Ba Đình


đang toan tính dâng cả dân, cả nước cho


bọn Đại hán xâm lược Tàu đỏ


Đất Việt rồi đây sẽ điêu tàn


Chỉ cầu mong hàng sĩ phu và giới trẻ


Sớm nhận thức họa mất nước, diệt vong


Cương quyết vùng lên, tự cúu mình, cứu nước


Nối chí Bà Trưng, Bà Triệu, Lê Lợi, Quang Trung


Được như vậy, MỘNG DỮ HÓA MỘNG LÀNH


Mong lắm thay!


Nguyễn Nhơn


( Thu 2012 )