Bài Vè Gửi Côn Trùng - Quang Dương



 

Tôi làm bài vè này

Ý thẳng với lời ngay

Để cảnh cáo các vị

Côn trùng trong nhà này

 

Mời ruồi ra ngoài chơi

Xin kiến thôi tha mồi

Và nhện ngưng giăng mạng

Nhà tôi đã chật rồi

 

Tôi yêu cầu tò vò

Không làm tổ mái kho

Mối mọt và mạt bọ

Tường nhà tôi đừng bò

 

Tôi tuy ít ăn chay

Và chưa quy y thầy

Nhưng ngại phạm sát giới

Thất đức lại bẩn tay

 

Lúc trưa có một ông

Nhặng đực bay vòng vòng

Trước tô canh đậu hũ

Làm tôi phải nhọc công

 

Chẳng nỡ đập chết ông

Tôi dùng bao ny lông

Căn me ông vừa đậu

Úp ông nhốt trong lồng

 

Đem ông ra ngoài sân

Phóng sinh hơn một lần

Mong ông từ đây nhớ

Phòng tôi thôi đừng gần

 

Vừa vào bồn rửa tay

Chán quá đã thấy ngay

Một bà nhền nhện chửa

Uống nước to bụng đầy

 

Vất vả lại cầm bao

Quây bắt chán làm sao 

Nhẹ tay sợ bà mệt

Đẻ non tôi tội nào?

 

Thỉnh bà ra ngoài sân

Thả trong bụi cỏ tần

Chỗ tốt xin bà ở

Buồng tôi đừng quẩn chân

 

Thở phào nằm nghỉ lưng

Lơ mơ nhìn mông lung

Cái gì đang chuyển  động

Một cậu mối to đùng

 

Nguy to, cậu viếng nhà

Vắt vẻo trên cột xà

Gấp rút phải tìm cách

Tống tiễn cậu đi xa

 

Gạt cậu rớt vào bao

Túm miệng tôi chạy ào

Tuốt luốt ra đầu ngõ

Giũ cho cậu xuống hào

 

Thất thểu tôi quay về

Ngán ngẩm và ủ ê

Làm sao tôi cứ phải

Loay hoay như trò hề?

 

Vừa vào đến nhà trong

Chồng già cũng vừa mong

“Em ơi mấy con kiến

Mặt bếp đang lòng vòng…”

 

Lụi hụi chạy ra xem

Thì ra lại kiến  đen

Không biết từ đâu đến

Ngo ngoe sợi ăng ten

 

Miệng chén đang thập thò

Đánh hơi mùi cá kho

Món này đâu có  phải

Dành cho mấy chú bò

 

Thôi mời chú ra vườn

Đó là tôi còn thương

Chứ mà gặp người khác

Các chú nát như tương

 

Tôi bực lắm rồi đó

Nên cố làm bài vè

Đọc lên mời mấy trự

Côn trùng xin lắng nghe

 

Mỗi giống một giang sơn

Mỗi loài một tổ  ấm

Sao cứ phiền lòng nhau

Chơi cái tình xâm lấn?

 

Đừng thấy tôi hiền lành

Bày đặt trò ma lanh

Vờ vịt giương cờ quạt

Cắm dùi lập bản doanh

 

Đục khoét làm hư hao

Lén lút nhập cư vào

Đầy nhà bất hợp pháp

Muốn đẩy tôi té  nhào?

 

Vừa phải thôi côn trùng

Tôi không thể sống chung

Với thành phần phá  hoại

Như các chú các  ông

 

Nhẫn nhịn thường hữu hạn

Khoan dung đâu vô bờ

Nói nhẹ vẫn lờn mặt

Biện pháp mạnh đang chờ

 

Vậy nghe đây tuyên ngôn

Muốn tốt nên biết khôn

Rút lui có trật tự

Bằng không hãy liệu hồn! 

 

Quang Dương